>> Site Internet des Anciens du Lycée Blaise Pascal de Danang - Viet Nam


Thơ

HKKM - 3


Ta Say Vì Em

Cắm ngọn sào lên trên đỉnh núi
Khêu vầng trăng đang tỏa thế gian
Mầu xanh tím áo
Khuya khoắt một mình nàng

Dẫu trăng không lõa thể
Vẫn khoe cái vô ngần
Sao ta nở vô tình
Quay mặt không yêu em ?

Thì yêu là cuồng loạn
Xé những khoảng không thành trăm con bướm
Vỗ cánh dát hoa
Ta viết lên phiến lưng trần lời thệ ước
...
Dấu chấm chưa xong
Em tháo giải dây buộc
Điên đảo những trầm hương

Thì yêu là đưa em vào trong mê mải
Lậm đường lá gió _Nhởn nhơ cười trên đôi sắc tố rực hào quang
Cả trời cả ta cả em đều nghe yêu thương chảy hòai khe nước
Sữa tươi vun đầy một biển khơi

Thưa em
Ta yêu em bằng thuần kinh bát ngát
Thấm đẫm suối reo
Lai láng ngọt ngào
Thăm thẳm mầu sơ cung tuế nguyệt
Dậy men tình hoang cổ
Ta yêu em không vơi giọt xuân tình
Mềm trĩu hương trinh
Mảnh băng sương quyện hồn muôn kiếp

Đêm nay ta gác huyền mộng trên đài gương
Đưa em vào lầu tía
Nõn nà vầng trăng đã vì ta thề nguyền khôn lung _Đã vì ta nhựa cháy môi trần
Ngất ngây bao nẻo

Vì em
Ta say tận chín tầng mây
./.

HKKM
11/16/07

- ° - ° -

Sau Ngày Nine-Eleven

Chụm đầu bên ánh đèn và khoan nói lời trách cứ
Bởi đằng nào anh cũng đã quyết bay tốc hành
Bất cứ giá nào để được gần em
Ngay sau Nine-Eleven

Anh hãy hôn lên da thơm kẻo thời gian sẽ qua mau
Không kịp để mình bắt đầu trở lại chuyện đời xưa cũ
Đêm đã khuya và dế mèn đã ngủ
Rượu đã ngà và men cũng đã say

Anh hãy trầm mình trong hương cay mầu môi em đang chín
Ngây dại một đời là những hơi run trên ốc xanh rêu
Ngực em thắp lửa dậy mùi hoa lý
Ngọt ứa tình yêu
Mãi mãi
Chẳng bao giờ phai

Anh hãy ôm em
Đôi mắt mê mẩn
Người-đàn-bà-không-tuổi
Khúc khích bốn mùa nở những đài hoa
Nóng
Ấm
Ngon
Thơm

Anh hãy ăn em
Rất bão tố trên đỉnh trời cao vút điên đảo thần linh
Anh hãy yêu em
Rất cuồng bạo hung tàn thành quách
Không còn gì cho bất cứ ai
Ngòai em

Chụm đầu bên ánh đèn và khoan nói lời trách cứ
Bề gì chúng ta cũng lốc xóay
Bình an
Sau Nine-Eleven

Nine-One-One
Dậy trời bốc cháy thảm họa New York
Đời sống con người bỗng rất bấp bênh bèo bọt
Anh không dấu nổi bất an
Tìm về em ẩn núp trái tim cô đơn
Như cuộc đời đang trên miệng vực

Mình ôm nhau lăn quay theo nhịp sống
Hơi thở anh đôi lúc mỏi mòn
Trên cây em vẫn đâm chồi lá non
Dù bên lề cuộc chơi ai đã gieo tàn bạo bột anthrax

Phải hoan ca ngay cả khi biết mình sắp chết
Phải là con thú hoang gầm gừ hù bầy quỷ dữ
Ta lột phăng đưa hai bờ vai trắng ngần Chức Nữ
Anh thèm em khát khao
Yêu đắm say yêu lao đao
Nhất định không phải là cuồng dâm không phải hoang độ
Mà là thách đố

Nếu ngày mai anh phải xách ba lô đi ra khỏi cuộc đời em
Đi tức tưởi
Cũng chẳng sao
./.

HKKM

- ° - °

Ở Cùng Em

Thu đã đi
Và hoa tuyết về bay trên mây
Tóc rất thơ dòng tứ tuyệt
Anh bỏ em đi biệt rồi sao ?

Thì đời ru em bằng sóng võng
Cong mùa trăng ngõ vẫn thanh tân
Anh đừng nhìn vào hư không
Tưởng rằng
Phong lan đã úa

No way !
Sáng nở tối khép
Lâu nay hoa vẫn đó
Reo ca nghìn dâu rịm mầu búp đỏ
Bảng lảng hai núi thương
Trên bầu ngực vỡ
Những sầu nhớ miên man sầu nhớ
Miên man tươi _Rất sầu nhớ

Mật lúa tháng mười hai thơm là thơm
Anh ở cùng em nhé giấc cuối năm
Mình đếm nắng đông
Xếp những vuông thời gian không cho nhăn nếp
Đặt nhân duyên lên tờ thếp
Thủ thỉ tiếng gì
Rất
Yêu mê

Ở cùng em
Ở cùng em đi
Ôm vùng eo biển bụng thóp san hô
Trăm năm thủy triều vẫn dư sức dâng dâng
Lạc khóai
Có khi trầm luân
Có khi siêu thóat
Một trời thơ

Ở cùng em
Đi cùng em nheo con mắt thuyền
Tình tứ trên dòng sông vĩnh cữu
Để ta không lạc lòai
Giữa hủng
Sâu
./.

HKKM
12/24/07

- ° - ° -

Mộng Cuồng

Da bần quân đòi nhuộm thành trắng
Phấn son kia đắp đổi má hồng
Thương chi sơ
Ráng gói tình nồng
Xanh lơ thấm vắng
Đòng (đòng) mua vui

Gạch đang nung gắt
Đỏ mầu nóng hổi
Gió chưa thổi
Đời chưa mỏi
Sờ không phỏng không động lòng sao
Rượu hổ phách
Tuyết thanh cao
Nâng ly
Uống ngụm sóng đào

Chả là vừa tầm tay với
Bến thắp nguồn sông
Mộng cuồng
Ngông
Nỏ hay ngọt sớt cung đàn
Thiên cơ đôi chữ đa Tình
Trong tim

Hỡi người giá tuyết trung trinh
Xưa kia rơi lệ
Lệ rơi hàng hàng
Hỡi người đốt ngọn phù sinh
Trao cho hơi ấm
Miên trường biển dâu

Một bình minh một giang đầu
Một giây thức tỉnh
Bạt ngàn thương đau
./.

HKKM
12/27/07

- ° - ° -

Đèn đường và cây và nước và đời và ai

Lái xe xuống phố
Xuống phố xuống phố
Xuống phố lúc nửa đêm
Đưa tay vẫy
Muôn vàn đèn thức dậy

Loay hoay định hướng
Cột đèn nhìn không nói
Lũ đường khoe tên rắc rối
Ai dấu nỗi phiền phiền
Ai dấu nỗi ươn ươn
Cất vào cơm áo
Những xót thương

Nửa đêm qua xa lộ tạt bộ ven rừng
Hỏi rặng lá
Nước có buồn không ?
Lá kêu mỏi cổ đứng ngồi không yên
Ai mủi lòng phà cho lá chút sương
Nghe cây thở
Mệt nhòai
Năm tháng đợi...

Nửa đêm
Thành cầu lồng lộng gió
Đèn câu soi rộ bóng người
Giòng sông sâu
Giòng sông sâu
Giòng sông sâu đen ngầu lớp sóng vỗ
Đàn dơi bay khờ chân mây
Đoàn dân oan bì bõm lội nước non này

Nửa đêm giao thừa
Đèn cầu nức nở tiếng cười
Ai bắt chước cười theo
Sóng trên mặt nhăn nheo
Rụng mảng phấn sân khấu cuộc đời
Từng tên
Từng người

Giao tu+`