>> Site Internet des Anciens du Lycée Blaise Pascal de Danang - Viet Nam


Thơ

Về Đà Nẵng


.

Trả lời Luân Hoán

Đọc thơ bạn gửi tôi trên tờ báo nọ,

nhằm lúc đau vùi, sưng phổi sốt liên miên.

Thơ bạn gửi như một làn gió mát,

nghiêng cánh hoa hồng chao nắng ngoài hiên.

Về Đà Nẵng, tôi là người khách lạ,

những con đường lạc lõng bước chân xưa,

những đêm sao thoảng hương mùa hạ cũ,

những cánh buồm chờ gió mộng vu vơ .

Bè bạn cũ giờ phần đông xiêu lạc,

đứa đọa đầy, đứa chết, đứa tha hương,

Gặp lại nhau thằng cười, thằng mếu máo,

thằng tủi thân tránh ngõ quanh đường.

Thằng X tự hào vua cốt sắt,

xây móng cảng Phòng, lé mắt Liên Xô,

A với B xoay sang nghề xây cất,

kiếm đủ ăn vùng nghĩa địa Gò Cà

Bạn nhờ tôi xin ít hình căn cước,

bạn bè xưa, nhân ảnh khói sương xa.

Chúng cười ngất : mày Việt kiều ngớ ngẩn,

hình tụi này lỡ lọt mắt CA ?

(về Đà Nẵng, tôi người sang nhất tỉnh,

vườn hoang sơ bướm vẫn lượn ngày đêm,

lúc bay bướm đi phất phơ chút đỉnh,

thì phất phơ bươm bướm cũng bay kèm !)

Đà Nẵng hợp doanh sanh nhiều tiệm nhậu,

một món ăn : lương tháng công nhân viên.

Bạn bè mình làm gì vô tới đó,

trái ổi, trái me tàm tạm đẩy hơi men.

Nơi hẹn nhau vẫn lề đường quán cóc,

bùn bò Mụ Đãi, hẻm Lê Đình Dương,

chúng khoát tay : mày lâu ngày về nước,

tụi này bao, cái đó sự thường,

tụi này đều xơ rơ xác rác,

mà gặp nhau ba sợi cứ lai rai,

mày uống đi, chai này còn chai khác,

tình nghĩa thời này không chắc có ngày mai.

Thôi Đà Nẵng, thôi lần này vĩnh biệt,

chào mẹ già, bạn cũ, tuổi xa khơi,

chào khóm phượng cuối mùa ri rỉ máu,

trên vết thương tươi rói đã muôn đời.

.

Đặng Tiến

Tháng 6-1987

.

Chú thích :

X : Nguyễn Hạnh(BP58), kỹ sư Phú Thọ
A và B : Vĩnh Kha(BP58) đã qua đời và Nguyễn Thành Ngân(BP59).
Gò Cà : Vùng nghĩa địa, mới xây cất để quy hoạch mồ mã.